Thủy bước vào phòng ngủ, tim đập thình thịch như trống hội. Căn phòng được Nam sắp xếp kỹ lưỡng: ánh nến lung linh trên bàn gỗ mun, mùi oải hương thoang thoảng hòa quyện với hương mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ. Cô mặc bộ váy bó sát màu đen, xẻ cao khoe đôi chân dài mịn màng, mái tóc dài buông xõa như dòng suối đen nhánh. Hôm nay, họ chơi trò mới – một phiên tòa giả tưởng, nơi cô làbị cáo Thủy hiếp dâm. Ý tưởng của Nam, nhưng Thủy là người háo hức nhất. Cô thích cảm giác bị "buộc tội", thích cách anh nhìn cô như một nữ quỷ quyến rũ.
Nam ngồi trên chiếc ghế bành da nâu, mặc vest đen lịch lãm, cầm chiếc búa gỗ nhỏ tự chế. Ánh mắt anh cháy bỏng, quét từ đôi môi đỏ mọng của cô xuống vòng một căng tròn.Sao anh ấy lại hấp dẫn thế này?Thủy nghĩ thầm, cơ thể đã bắt đầu nóng ran.
Tôi là bị cáo Thủy, bị buộc tội hiếp dâm chồng mình bằng sức hút chết người. Nhưng tôi vô tội... hay có tội?
"Phiên tòa bắt đầu," Nam tuyên bố, giọng trầm ấm vang vọng. "Bị cáo Thủy, đứng trước vành móng ngựa. Bị cáo bị cáo buộc tộibị cáo Thủy hiếp dâmngười đàn ông vô tội này. Bị cáo có lời khai gì không?"
Thủy tiến lại gần, hông đung đưa uyển chuyển, đôi giày cao gót gõ lộp cộp trên sàn gỗ. Cô ngẩng cao đầu, đôi mắt long lanh khiêu khích. "Thưa quý tòa, tôi vô tội. Tôi chỉ yêu chồng tôi thôi. Có lẽ anh ấy mới là kẻ bị tôi quyến rũ đến mức không tự chủ được."
Nam mỉm cười, nhưng ánh mắt anh tối sầm dục vọng. Anh gõ búa: "Im lặng, bị cáo! Bằng chứng đầu tiên: những nụ hôn của bị cáo đã làm nạn nhân mất hồn. Hãy tái hiện lại."
Thủy cười khúc khích, bước sát hơn. Mùi nước hoa vani từ da thịt cô lan tỏa, quyện với hơi thở nóng hổi. Cô cúi xuống, môi chạm nhẹ môi anh, rồi lưỡi luồn vào khám phá. Vị ngọt ngào của rượu vang còn đọng lại, khiến Nam rên khẽ. Tay anh nắm lấy eo cô, siết chặt qua lớp vải mỏng. Da thịt cô râm ran dưới bàn tay chai sạn, từng ngón tay như lửa đốt.
Họ tách ra, thở dốc. "Bị cáo... quá nguy hiểm," Nam thì thầm, giọng lạc đi. "Bằng chứng thứ hai: vòng một chết người này." Anh chỉ vào ngực cô, và Thủy, không ngần ngại, kéo khóa váy xuống. Bộ ngực trần phơi bày dưới ánh nến, núm vú hồng hào cứng lại vì không khí se lạnh và sự kích thích.
Trời ơi, anh ấy đang nuốt nước bọt kìa,Thủy nghĩ, vùng vẫy nội tâm giữa vai diễn và ham muốn thật sự. Cô ghé sát, ấn ngực vào mặt anh. Nam hít hà, lưỡi liếm nhẹ, vị mặn mồ hôi hòa quyện với da thịt ngọt ngào. Tiếng rên của cô vang lên, cao vút như bản nhạc dâm đãng, át cả tiếng mưa ngoài kia.
Trò chơi leo thang. Nam đứng dậy, lột phăng áo vest, để lộ thân hình rắn chắc với những múi cơ cuồn cuộn từ bao tháng tập gym. "Bị cáo Thủy hiếp dâm bằng cách cọ xát cơ thể," anh cáo buộc, tay luồn vào váy cô, vuốt ve đùi trong ẩm ướt. Ngón tay anh chạm đến lớp ren mỏng, cảm nhận độ nóng và ướt át lan tỏa. Thủy run rẩy, đầu gối khuỵu xuống, miệng ngậm lấy quần anh qua lớp vải.
Cô kéo khóa, giải phóng con cặc cứng ngắc, mạch máu nổi rõ dưới da. Mùi đàn ông nồng nàn xộc vào mũi cô, khiến đầu óc quay cuồng. Lưỡi cô liếm dọc thân, vị mặn chát đầu lưỡi hòa với nước bọt. Nam nắm tóc cô, hông thúc nhẹ, tiếng rên trầm đục vang vọng. "Bị cáo... em đang hiếp dâm anh đấy," anh gầm gừ, nhưng giọng đầy khoái lạc.
Thủy ngẩng lên, mắt mờ dục vọng.Tôi không phải bị cáo nữa. Tôi là nữ hoàng, và anh là nô lệ của tôi.Cô đẩy anh ngã xuống giường, cưỡi lên. Váy tụt hẳn, lộ cặp mông tròn lẳn. Cô cầm lấy cặc anh, cọ xát vào âm hộ ướt nhẹp, từng giọt dịch rỉ ra, nhỏ xuống đùi anh nóng hổi.
Tôi không phải bị cáo nữa. Tôi là nữ hoàng, và anh là nô lệ của tôi.
"Án tử hình bằng cách cưỡi ngựa," Nam cười, tay bóp mông cô. Thủy ngồi xuống từ từ, cảm nhận từng phân con cặc lấp đầy cô, căng giãn thành âm đạo.Đầy đặn quá, như được sinh ra để vừa khít,cô nghĩ, hông bắt đầu nhấp. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch hòa với tiếng thở hổn hển, mùi mồ hôi và tinh dịch lan tỏa khắp phòng.
Họ lật ngược thế, Nam ở trên, thúc mạnh mẽ. Mỗi cú nhấp như sóng thần, chạm đến điểm G khiến Thủy hét lên khoái lạc. Tay anh xoa vú cô, nhéo núm vú đau nhói ngọt ngào. Cô cào cấu lưng anh, để lại vệt đỏ rực. "Mạnh nữa, anh... kết tội em đi!" cô van xin, cơ thể co giật báo hiệu cao trào.
Nam tăng nhịp, mồ hôi nhỏ giọt xuống ngực cô, nóng bỏng. "Bị cáo Thủy hiếp dâm... bị kết án vĩnh viễn bên anh!" Anh gầm lên, phun trào bên trong cô, dòng tinh nóng hổi lan tỏa. Thủy cũng vỡ òa, âm đạo siết chặt, sóng khoái cảm dâng trào từ bụng dưới lan ra khắp cơ thể, chân tay tê rần.
Họ nằm vật ra, ôm nhau giữa đống chăn đệm rối bù. Tiếng mưa vẫn rơi đều, như bản giao hưởng dịu dàng. Nam hôn lên trán cô, thì thầm: "Em diễn hay lắm, bị cáo của anh."
Thủy mỉm cười, vuốt ve ngực anh.Không phải trò chơi. Đây là tình yêu chúng tôi, nơi tội lỗi trở thành niềm vui.Cơ thể cô vẫn rung động dư âm, âm hộ ấm áp chứa đầy anh. Họ nằm đó, lắng nghe nhịp tim hòa quyện, biết rằng phiên tòa tiếp theo sẽ còn nồng nhiệt hơn.
Sáng hôm sau, nắng len qua rèm, Thủy tỉnh dậy trong vòng tay Nam. Mùi cà phê từ bếp thoảng vào, lẫn với hương tình ái còn đọng. Cô nhìn anh ngủ say, nụ cười mãn nguyện.Bị cáo Thủy hiếp dâm? Không, tôi chỉ hiếp dâm trái tim anh thôi.Và anh, tự nguyện đầu hàng mãi mãi.
Bị cáo Thủy hiếp dâm? Không, tôi chỉ hiếp dâm trái tim anh thôi.