Cua ngồi một mình trong căn phòng nhỏ quen thuộc, tay cầm cuốn sổ tay cũ kỹ từ thời sinh viên. Bụi bám đầy trên bìa, nhưng anh vẫn nhận ra ngay nét chữ nguệch ngoạc của chính mình.Bài văn tả cô giáo cũ của cua, tiêu đề được viết bằng bút chì đen, làm anh mỉm cười đầy hoài niệm. Đó là bài văn anh viết hồi lớp 12, khi cô Lan – cô giáo văn học xinh đẹp – yêu cầu cả lớp miêu tả người thầy cô mà mình yêu quý nhất. Lúc ấy, Cua đã dành hết tâm huyết để khắc họa hình ảnh cô, không chỉ với sự ngưỡng mộ của một cậu học trò, mà còn với những rung động đầu đời đầy bí mật.
Anh mở trang đầu tiên, đọc lại những dòng chữ:Cô Lan của cua là một người phụ nữ dịu dàng, mái tóc dài đen nhánh buông xõa như dòng suối mùa thu. Đôi mắt cô long lanh như sao trời, nụ cười ấm áp làm tan chảy mọi nỗi buồn trong lòng cua. Cô mặc áo dài trắng tinh khôi, ôm sát lấy thân hình thon thả, khiến cua hay mơ màng mỗi giờ học.
Cô Lan của cua là một người phụ nữ dịu dàng, mái tóc dài đen nhánh buông xõa như dòng suối mùa thu. Đôi mắt cô long lanh như sao trời, nụ cười ấm áp làm tan chảy mọi nỗi buồn trong lòng cua. Cô mặc áo dài trắng tinh khôi, ôm sát lấy thân hình thon thả, khiến cua hay mơ màng mỗi giờ học.
Những ký ức ùa về như cơn sóng. Hồi ấy, Cua chỉ là cậu nhóc 18 tuổi, gầy gò, hay ngồi cuối lớp nhìn cô Lan giảng bài. Mùi hương nước hoa thoang thoảng từ cô lan tỏa khắp phòng học, quyện với mùi phấn bảng và sách vở cũ. Tiếng cô đọc thơ du dương, giọng nói ngọt ngào như mật ong, làm tim Cua đập thình thịch. Anh nhớ những lần cô cúi xuống sửa bài cho anh, tay cô vô tình chạm nhẹ vào tay anh, da thịt mềm mại khiến anh đỏ mặt, cơ thể nóng ran.
Giờ đây, Cua đã 28 tuổi, một chàng trai cao ráo, cơ bắp săn chắc từ những buổi tập gym. Anh là kỹ sư phần mềm, sống độc thân ở Sài Gòn. Nhưng cô Lan thì sao? Sau khi tốt nghiệp, anh mất liên lạc. Bất chợt, anh nhớ ra Facebook. Tìm kiếm "Lan giáo viên văn", và kìa, trang cá nhân của cô hiện lên. Cô vẫn xinh đẹp, nay đã 38 tuổi, mái tóc vẫn dài, thân hình đầy đặn hơn, quyến rũ theo kiểu phụ nữ trưởng thành. Cô ly hôn chồng vài năm trước, sống một mình. Tim Cua đập mạnh.Anh phải gặp cô.
Anh nhắn tin: "Cô Lan ơi, em là Cua lớp 12A1 đây ạ. Em tìm thấy bài văn tả cô giáo cũ của cua, nhớ cô quá!" Cô reply nhanh: "Cua hả? Cô nhớ em mà, cậu học trò nghịch ngợm. Gặp cô đi, cà phê nhé?" Họ hẹn cuối tuần tại quán quen ven sông.
Hành 2
Ngày gặp, Cua đến sớm, mặc sơ mi trắng ôm sát ngực, quần jeans bó. Cô Lan xuất hiện, váy ôm body đỏ rực, giày cao gót nện bước khe khẽ trên vỉa hè. Mùi nước hoa quen thuộc xộc vào mũi anh, giờ đậm đà hơn, pha lẫn hương da thịt phụ nữ. "Cua lớn thế này rồi!" Cô cười, ôm anh nhẹ. Tay cô chạm lưng anh, ấm áp, khiến anh rùng mình. Họ ngồi sát nhau, gió sông thổi vi vu, mang theo mùi muối mặn.
"Cô đọc bài văn của em chưa?" Cua hỏi, đưa cuốn sổ. Cô cầm lấy, mắt long lanh: "Ôi, cua tả cô hay quá. Giờ em còn nghĩ vậy không?" Anh nhìn thẳng vào mắt cô: "Cô đẹp hơn xưa nhiều. Em vẫn mơ về cô mỗi đêm." Không khí nặng nề dần, tiếng cười khúc khích xen lẫn im lặng đầy căng thẳng. Tay anh vô tình chạm đùi cô dưới bàn, da thịt mịn màng qua lớp vải mỏng. Cô không rút tay, mà còn siết nhẹ.
Họ rời quán, đi dạo ven sông. Mặt trời lặn, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ da thịt họ. "Cô sống một mình à?" Cua hỏi khẽ. "Ừ, cô đơn lắm em." Giọng cô run run. Anh dừng lại, kéo cô vào lòng. Môi họ chạm nhau lần đầu, ngọt ngào như mật, lưỡi quấn quýt, hơi thở nóng hổi hòa quyện. Mùi son môi vani lan tỏa, tay anh vuốt ve lưng cô, cảm nhận đường cong hoàn hảo.
Họ về nhà cô, căn hộ nhỏ ấm cúng ở quận 7. Cửa vừa khép, họ lao vào nhau như thú dữ kìm nén. Cua cởi váy cô, để lộ bộ ngực đầy đặn trong áo lót ren đen. Anh hôn ngấu nghiến cổ cô, liếm láp da thịt mặn mà, mùi mồ hôi pha lẫn nước hoa làm anh say. "Em muốn cô từ lâu lắm rồi," anh thì thầm, tay luồn vào quần lót, ngón tay chạm nơi ẩm ướt, nóng bỏng. Cô rên rỉ: "Cua... cô cũng vậy... đụng vào cô đi."
Cô đẩy anh nằm xuống giường, cởi áo anh, hôn ngực, liếm núm vú săn chắc. Lưỡi cô lướt xuống bụng, kéo khóa quần, giải phóng "cậu nhỏ" cứng ngắc, mạch máu nổi rõ. Cô ngậm lấy, mút mạnh, tiếng chụt chụt vang vọng, nước miếng ấm áp bao quanh khiến Cua cong người, tay bấu chặt ga giường.Trời ơi, cô giáo cũ của cua đang bú cu cho mình, anh nghĩ, đầu óc quay cuồng.
Anh lật cô nằm dưới, cởi hết quần áo. Thân thể cô trắng hồng, lông mu đen nhánh, âm hộ ướt át lấp lánh. Anh hôn khắp nơi, từ đùi trong đến mép ngoài, rồi liếm láp hột le sưng mọng. Vị mặn ngọt của cô lan trên lưỡi anh, tiếng rên của cô như nhạc, "A... Cua... sâu nữa..." Anh thọc lưỡi vào, tay xoa vú cô, núm vú cứng như đá cuội.
Tension lên cao trào. Cua quỳ giữa hai chân cô, cọ đầu khấc vào cửa mình cô, trơn tuột. "Cô sẵn sàng chưa?" "Em vào đi, cô muốn em lắm!" Anh đâm mạnh, lấp đầy cô hoàn toàn. Da thịt va chạm bạch bạch, mồ hôi nhễ nhại, mùi tình dục nồng nặc khắp phòng. Cô quặp chân quanh hông anh, móng tay cào lưng anh rát bỏng. Họ thay đổi tư thế: cô ngồi trên, nhún nhảy, vú lắc lư trước mặt anh, anh bú mút no nê. Tim đập thình thịch, hơi thở dồn dập, khoái cảm dâng trào như sóng vỡ bờ.
Hành 3
Cuối cùng, họ cùng lên đỉnh. Cua bắn tinh sâu vào cô, cô co giật, hét lên sung sướng, nước nhờn tuôn trào ướt đẫm ga giường. Họ nằm ôm nhau, thở hổn hển, da thịt dính sát, mồ hôi nguội dần. Mùi tinh dịch và âm hộ hòa quyện, êm đềm. Cô vuốt tóc anh: "Cua của cô... tuyệt vời quá."
Sáng hôm sau, nắng len qua rèm, họ thức dậy với nụ hôn nhẹ nhàng. Cua nhìn cô, giờ không còn là cô giáo cũ xa vời, mà là người tình thực thụ. "Bài văn tả cô giáo cũ của cua chỉ là khởi đầu. Giờ em muốn viết tiếp cả đời." Cô cười, kéo anh vào lòng lần nữa.
Họ ăn sáng cùng nhau, tiếng thìa chạm chén leng keng, mùi cà phê thơm lừng. Cua cảm nhận sự bình yên hiếm có, những năm tháng khao khát nay hóa thành hiện thực. Cô kể về cuộc sống, những nỗi cô đơn, và anh hứa sẽ bên cô. Khi chia tay tạm biệt ở cửa, họ hôn nhau say đắm, hẹn gặp lại tối nay.
Về nhà, Cua mở cuốn sổ cũ, viết thêm dòng mới:Bài văn tả cô giáo cũ của cua nay có kết thúc đẹp: cô là tình nhân, là nguồn sống của anh.Tim anh ấm áp, cuộc đời từ nay rực rỡ hơn bao giờ hết.
Bài văn tả cô giáo cũ của cua nay có kết thúc đẹp: cô là tình nhân, là nguồn sống của anh.