Tôi làBác sĩ Nguyễn Bá Hưng, một bác sĩ sản khoa nổi tiếng ở thành phố này. Bệnh viện của tôi luôn đông đúc, những bệnh nhân tin tưởng bàn tay lành nghề của tôi. Nhưng đằng sau vẻ ngoài chỉn chu, vest trắng tinh tươm và nụ cười chuyên nghiệp, tôi che giấu một bí mật đen tối: tôi nghiện tình dục. Mỗi đêm, những cơn thèm khát lại trỗi dậy, khiến tôi phải tìm cách thỏa mãn. Hôm nay, như mọi ngày, tôi ngồi trong phòng khám, cố kìm nén cơn ngứa ngáy trong huyết quản.
Cửa phòng mở ra, và cô ấy bước vào. Lan, khoảng ba mươi tuổi, thân hình cân đối với đường cong quyến rũ ẩn dưới chiếc váy ôm sát. Mái tóc đen dài buông xõa, đôi mắt to tròn ánh lên sự tò mò. Cô ấy đến khám định kỳ, giọng nói ngọt ngào vang lên: "Chào bác sĩ, em là Lan. Em muốn kiểm tra sức khỏe phụ khoa ạ."
Tôi mỉm cười, ra hiệu cô ấy ngồi xuống. Khi cô ấy nằm lên bàn khám, mùi nước hoa thoang thoảng lan tỏa, pha lẫn hương da thịt ấm áp. Tay tôi chạm nhẹ vào bụng cô ấy qua lớp vải mỏng, cảm nhận làn da mịn màng, hơi ấm lan tỏa qua đầu ngón tay. Tim tôi đập nhanh hơn.Sao lại thế này? Chỉ là một cuộc khám thôi mà. Nhưng cơ thể cô ấy... quá hoàn hảo. Mình nghiện tình dục rồi, Nguyễn Bá Hưng ơi.Tôi cố tập trung vào công việc, hỏi han về chu kỳ kinh nguyệt, nhưng ánh mắt cô ấy cứ lướt qua tôi, đầy khiêu khích.
Sao lại thế này? Chỉ là một cuộc khám thôi mà. Nhưng cơ thể cô ấy... quá hoàn hảo. Mình nghiện tình dục rồi, Nguyễn Bá Hưng ơi.
"Bác sĩ Hưng, anh có kinh nghiệm nhiều với phụ nữ không?" Lan hỏi, giọng điệu nửa đùa nửa thật. Tôi cười khẽ, tay vẫn di chuyển nhẹ nhàng trên vùng da nhạy cảm. "Tôi chỉ làm tròn bổn phận thôi, chị Lan." Nhưng trong đầu, hình ảnhbác sĩ Nguyễn Bá Hưng nghiện tình dụclóe lên như một lời nguyền. Cô ấy cắn môi, hơi thở dồn dập khi tôi kiểm tra sâu hơn. Không khí phòng khám đột nhiên nặng nề, tiếng đồng hồ tích tắc vang vọng, hòa quyện với nhịp thở của cả hai.
Cuộc khám kết thúc, nhưng Lan không rời đi ngay. Cô ấy ngồi dậy, váy hơi xô lệch, lộ ra đường viền ren của đồ lót. "Bác sĩ, em cảm thấy... lạ lắm. Anh có thể kiểm tra kỹ hơn không?" Mắt cô ấy nhìn thẳng vào tôi, đầy ham muốn. Tôi nuốt nước bọt, mùi mồ hôi nhẹ từ cơ thể cô ấy kích thích khứu giác tôi. Đây là cơ hội. Chúng tôi đều là người lớn, và sự đồng thuận lấp lánh trong không khí.
Thời gian trôi qua chậm chạp trong phần giữa của cơn bão dục vọng. Phòng khám đã đóng cửa, chỉ còn ánh đèn vàng vọt chiếu xuống bàn khám. Lan đứng dậy, tay cô ấy chạm vào vai tôi, ngón tay lướt nhẹ như lông vũ. "Bác sĩ Hưng, em biết anh cũng đang khao khát. Đừng giấu nữa." Giọng cô ấy thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi, mang theo vị ngọt của son môi.
Tôi kéo cô ấy lại gần, môi chạm môi trong nụ hôn đầu tiên cuồng nhiệt. Miệng cô ấy mềm mại, lưỡi quấn quýt, vị mật ong từ nước bọt hòa quyện. Tay tôi vuốt ve lưng cô ấy, cảm nhận lớp vải mỏng tan biến khi tôi kéo khóa váy. Da thịt trần trụi lộ ra, trắng hồng dưới ánh đèn, núm vú săn lại vì lạnh và kích thích.Bác sĩ Nguyễn Bá Hưng nghiện tình dục đây rồi. Nhưng lần này, không phải một cuộc săn đuổi vô hồn. Cô ấy muốn tôi, và tôi muốn cô ấy.
Bác sĩ Nguyễn Bá Hưng nghiện tình dục đây rồi. Nhưng lần này, không phải một cuộc săn đuổi vô hồn. Cô ấy muốn tôi, và tôi muốn cô ấy.
Chúng tôi ngã xuống bàn khám, tiếng kim loại kêu ken két dưới sức nặng. Tôi hôn từ cổ xuống ngực, ngậm lấy núm vú cứng ngắc, liếm láp bằng đầu lưỡi ướt át. Lan rên rỉ, tiếng vang vọng trong phòng kín, tay cô ấy cào nhẹ lên lưng tôi, móng tay để lại vệt đỏ rát bỏng. Mùi da thịt cô ấy nồng nàn hơn, pha lẫn hương ẩm ướt từ vùng kín đang rỉ nước. Tôi luồn tay xuống dưới, ngón tay chạm vào lớp lông mu mềm mại, rồi trượt vào khe thịt nóng bỏng, ướt nhẹp. Cô ấy co giật, hông nâng lên đón nhận, nước nhờn trơn tuột bao quanh ngón tay tôi.
"Anh... bác sĩ... sâu hơn đi," Lan thì thầm, mắt nhắm nghiền, mồ hôi lấm tấm trên trán. Tôi rút tay ra, cởi bỏ quần áo mình, con cặc cứng ngắc bật tung, đầu khấc bóng loáng vì dịch tiết. Cô ấy nắm lấy nó, vuốt ve chậm rãi, da thịt chạm nhau phát ra tiếng nhóp nhép dâm đãng. Tôi rên lên, cảm giác siết chặt từ bàn tay cô ấy lan tỏa khắp cơ thể, mạch máu dồn về hạ bộ như lửa cháy.
Tôi đẩy cô ấy nằm ngửa, chân dang rộng, âm hộ hồng hào hé mở mời gọi. Mùi tanh nồng của dục tình xộc vào mũi tôi, kích thích cơn nghiện. Tôi cúi xuống, lưỡi liếm láp mép lồn, nuốt trọn vị mặn ngọt của nước nhờn. Lan hét lên khoái lạc, tay ấn đầu tôi sâu hơn, hông uốn éo theo nhịp lưỡi tôi quẫy đạp. Tiếng chụt chụt vang lên, hòa với tiếng thở hổn hển, mồ hôi nhỏ giọt xuống bàn khám.
Khi cả hai sắp đạt ngưỡng, tôi đứng dậy, con cặc nóng hổi chạm vào cửa mình cô ấy. "Em sẵn sàng chưa?" Tôi hỏi, giọng khàn đục. "Có, anh ơi, vào đi!" Lan van xin, mắt long lanh. Tôi đâm mạnh, thịt chạm thịt, tiếng bạch bạch bắt đầu. Âm hộ cô ấy siết chặt, nuốt trọn cặc tôi, từng cú nhấp khiến nước nhờn bắn tung tóe. Da thịt va chạm đỏ ửng, mồ hôi hòa quyện thành lớp dầu bóng loáng. Tôi tăng tốc, tay bóp vú cô ấy, núm vú lăn qua kẽ ngón. Lan quằn quại, tiếng rên biến thành hét, cơ thể rung lên từng cơn.
Cơn cực khoái ập đến như sóng thần. Lan co giật đầu tiên, âm hộ siết chặt như gọng kìm, nước lồn phun ra ướt đẫm đùi tôi. "Aaaa... anh... em ra rồi!" Cô ấy hét, móng tay cắm sâu vào vai tôi. Tôi không chịu nổi, bắn tinh trùng nóng hổi sâu vào tử cung cô ấy, từng đợt co thắt khiến đầu óc trắng xóa. Tiếng tim đập thình thịch, hơi thở dồn dập dần chậm lại, chỉ còn mùi tình dục nồng nặc bao trùm phòng khám.
Chúng tôi nằm ôm nhau, da thịt dính sát, mồ hôi nguội lạnh tạo cảm giác rùng mình dễ chịu. Lan vuốt ve ngực tôi, thì thầm: "Bác sĩ Hưng, anh tuyệt vời. Em chưa từng thế này." Tôi hôn lên trán cô ấy, lần đầu tiên sau bao cơn nghiện, tôi cảm thấy bình yên.Bác sĩ Nguyễn Bá Hưng nghiện tình dục, nhưng hôm nay, nó dẫn tôi đến một kết nối thực sự. Có lẽ, đây là liều thuốc chữa lành.
Bác sĩ Nguyễn Bá Hưng nghiện tình dục, nhưng hôm nay, nó dẫn tôi đến một kết nối thực sự. Có lẽ, đây là liều thuốc chữa lành.
Sáng hôm sau, Lan rời đi với nụ cười mãn nguyện, hẹn gặp lại không chỉ là bệnh nhân. Tôi ngồi một mình, nhìn căn phòng giờ mang dấu vết của đêm qua – ga trải bàn nhăn nhúm, mùi hương còn vương vấn. Cơn nghiện vẫn đó, nhưng giờ nó có một khuôn mặt, một hơi thở, một vòng tay. Tôi mỉm cười, sẵn sàng cho ngày mới, với hy vọng những cuộc gặp như thế sẽ tiếp tục.