Tôi ngồi co ro trong góc quán bar quen thuộc, tiếng nhạc EDM dập dình vang vọng khắp không gian chật hẹp. Ánh đèn neon xanh đỏ nhấp nháy chiếu lên khuôn mặt rạng rỡ của đám bạn, nhưng lòng tôi thì đang rối bời. Hôm nay là sinh nhật Lan Anh, cô bạn thân nhất của tôi, và tất cả chúng tôi đều đã ngấm men say sau vài ly cocktail ngọt lịm. Mùi rượu rum hòa quyện với hương nước hoa từ những cô nàng xinh đẹp khiến không khí thêm phần ngột ngạt, kích thích.
Minh ngồi đối diện tôi, chàng trai đồng nghiệp mà tôi thầm crush từ ngày đầu vào công ty. Anh ấy cao ráo, mái tóc đen nhánh hơi rối, nụ cười ấm áp làm tim tôi đập loạn nhịp mỗi lần nhìn. Chúng tôi chỉ mới trò chuyện vài lần ở văn phòng, những cuộc nói chuyện vụn vặt về deadline và cà phê. Nhưng tối nay, dưới tác dụng của rượu, mọi thứ dường như dễ dàng hơn. Đám bạn đang chơi trò "thú nhận chân thật", và lượt đến tôi.
Sao mình lại nói ra chứ? Chỉ là một câu đùa thôi mà...
Sao mình lại nói ra chứ? Chỉ là một câu đùa thôi mà...
"Ê Lan, mày kể đi, bí mật tình cảm gì chưa từng kể ai nghe?" Lan Anh huých vai tôi, giọng the thé vì phấn khích. Tôi ngập ngừng, ly rượu trên tay run run. Rồi bất chợt, tôi buột miệng:"Bị lỡ miệng quan hệ tình dục có sao không". Cả bàn im bặt, rồi phá lên cười. Tôi đỏ mặt tía tai, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Ý tôi là, nếu lỡ miệng kể về chuyện ấy thì có sao không, nhưng nghe cứ như tôi vừa thú nhận đã quan hệ tình dục lung tung vậy. Minh nhìn tôi, ánh mắt anh lóe lên một tia gì đó lạ lùng, nửa ngạc nhiên nửa thích thú.
Buổi tiệc kết thúc muộn, mọi người lảo đảo ra về. Tôi định gọi taxi thì Minh vỗ vai tôi: "Để anh đưa em về, say thế này nguy hiểm lắm". Giọng anh trầm ấm, hơi thở mang mùi bạc hà từ kẹo cao su. Tôi gật đầu, bước chân xiêu vẹo theo anh ra bãi đỗ xe. Trong xe, không khí im lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng động cơ rì rì và nhịp thở của cả hai. Tay anh vô tình chạm vào tay tôi khi đổi số, da thịt tiếp xúc khiến tôi rùng mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Thay vì đưa tôi về nhà, anh rẽ vào con phố quen thuộc dẫn đến căn hộ của anh. "Em ổn không? Vào uống nước giải rượu đi," anh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy thuyết phục. Tôi không từ chối, lòng thầm mong chờ điều gì đó. Căn hộ anh sạch sẽ, mùi gỗ thông từ nến thơm lan tỏa, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên bộ sofa da mềm mại.
Chúng tôi ngồi sát nhau, ly nước chanh lạnh buốt trên tay. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi: "Chuyện lúc nãy... em nói thật à?Bị lỡ miệng quan hệ tình dục có sao không, ý em là sao?". Tôi cười gượng, kể lại trò chơi, nhưng rồi cuộc trò chuyện trượt dần sang những bí mật sâu hơn. Anh thú nhận đã để ý tôi từ lâu, những lần nhìn lén ở văn phòng, giấc mơ về nụ hôn đầu tiên. Tim tôi đập nhanh hơn, hơi nóng từ cơ thể anh lan sang, mùi nước hoa nam tính quyện với mồ hôi nhẹ khiến tôi chóng mặt.
Mình muốn anh ấy lắm. Đã bao lâu rồi mình chưa được chạm vào ai thế này? Hãy để mọi thứ xảy ra đi...
Mình muốn anh ấy lắm. Đã bao lâu rồi mình chưa được chạm vào ai thế này? Hãy để mọi thứ xảy ra đi...
Tay anh vuốt nhẹ lên cánh tay tôi, da tôi nổi gai ốc dưới những ngón tay thô ráp nhưng dịu dàng. Tôi ngẩng lên, môi anh chạm môi tôi trong nụ hôn đầu tiên – ngọt ngào như mật ong, lưỡi anh khám phá khoang miệng tôi, vị chanh từ ly nước còn đọng lại. Chúng tôi ngã ngửa xuống sofa, tay anh luồn vào áo tôi, chạm vào làn da trần ấm áp. Tôi rên khẽ, tiếng rên bị nuốt chửng bởi nụ hôn sâu hơn. Quần áo rơi dần, tiếng vải sột soạt hòa quyện với nhịp thở dồn dập.
Anh bế tôi vào phòng ngủ, đặt nhẹ lên chiếc giường kingsize êm ái, ga trải giường cotton mát lạnh ôm lấy lưng tôi. Ánh trăng từ cửa sổ hắt vào, chiếu lên cơ thể anh săn chắc, cơ ngực nổi rõ từng múi dưới bàn tay tôi vuốt ve. Tôi kéo anh xuống, da thịt áp sát, mồ hôi bắt đầu túa ra, mùi da thịt nồng nàn kích thích khứu giác. Tay anh lướt xuống vùng nhạy cảm giữa hai đùi tôi, ngón tay khéo léo xoa nhẹ, khiến tôi cong người, tiếng rên vang vọng trong căn phòng yên tĩnh.
"Em đẹp quá, Lan ơi," anh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi. Tôi đáp lại bằng cách cắn nhẹ vai anh, vị mặn của mồ hôi trên đầu lưỡi. Anh hôn từ cổ xuống ngực, môi ngậm lấy núm vú tôi, lưỡi xoáy tròn khiến tôi run rẩy, khoái cảm dâng trào như sóng vỗ. Tay tôi lần xuống, nắm lấy phần nam tính của anh – cứng ngắc, nóng bỏng, mạch đập dưới da thịt. Tôi vuốt ve chậm rãi, nghe anh gầm gừ khoái lạc, âm thanh trầm đục làm tôi ướt át hơn.
Chúng tôi lăn lộn trên giường, anh quỳ giữa hai chân tôi, mắt nhìn sâu vào mắt tôi chờ sự đồng ý. Tôi gật đầu, kéo anh lại gần. Anh tiến vào từ từ, từng phân một, lấp đầy tôi hoàn toàn. Cảm giác căng tràn, đau nhẹ xen lẫn khoái lạc khiến tôi hét lên, móng tay cào nhẹ lưng anh. Nhịp điệu bắt đầu chậm rãi, tiếng da thịt va chạmphạch phạchvang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở hổn hển và rên rỉ.
Anh tăng tốc, tay bóp chặt eo tôi, mồ hôi nhỏ giọt từ trán anh xuống ngực tôi, mát lạnh trên da nóng bỏng. Tôi quấn chân quanh hông anh, thúc đẩy sâu hơn, khoái cảm dâng cao như sắp vỡ òa. Mùi tình dục nồng nàn lan tỏa, hỗn hợp mồ hôi, dịch nhờn và nước hoa. Tim chúng tôi đập cùng nhịp, cơ thể hòa quyện như một.
Trời ơi, anh ấy tuyệt vời quá. Mình không hối hận gì cả, dù có lỡ miệng hay không...
Trời ơi, anh ấy tuyệt vời quá. Mình không hối hận gì cả, dù có lỡ miệng hay không...
Cuối cùng, cao trào ập đến. Tôi siết chặt anh, cơ thể co giật trong cơn cực khoái dữ dội, tiếng hét vang vọng. Anh theo sau, rên lớn, chất ấm nóng tuôn trào bên trong tôi. Chúng tôi nằm im, ôm nhau thở dốc, da thịt dính chặt mồ hôi, nhịp tim dần chậm lại.
Sáng hôm sau, nắng mai len qua rèm cửa, chiếu lên khuôn mặt anh đang ngủ say bên cạnh. Tôi vuốt ve má anh, lòng tràn đầy bình yên. Anh tỉnh giấc, mỉm cười kéo tôi vào lòng: "Tối qua tuyệt vời. Em không phải lo về chuyệnbị lỡ miệng quan hệ tình dục có sao khôngnữa nhé, vì giờ nó đã xảy ra thật rồi, và anh thích thế". Tôi cười, hôn anh lần nữa, vị cà phê sáng nay hòa quyện với ký ức đêm qua.
Chúng tôi ăn sáng cùng nhau, trò chuyện về tương lai, về những buổi hẹn hò sắp tới. Lòng tôi nhẹ nhõm, không còn bối rối. Đôi khi, một câu nói lỡ miệng lại mở ra cánh cửa hạnh phúc bất ngờ. Và giờ đây, tôi biết rõ:bị lỡ miệng quan hệ tình dục có sao không? Không sao cả, nếu nó dẫn đến điều tuyệt vời thế này.