Ánh nắng chiều len qua rèm cửa sổ, chiếu lên làn da ngứa ngáy của Lan. Cô ngồi trước gương, cào nhẹ lên những nốt đỏ li ti mọc chi chít trên cánh tay, ngực và cả vùng kín.Bệnh ghẻ nước, bác sĩ đã chẩn đoán như vậy sau buổi khám sáng nay. Lan cảm nhận rõ ràng từng cơn ngứa như kim châm, da nóng ran, mùi thuốc mỡ thoang thoảng trong không khí phòng tắm. Cô cầm điện thoại, ngón tay run run gõ vào thanh tìm kiếm:"bệnh ghẻ nước quan hệ tình dục có sao k". Hàng loạt kết quả hiện ra, cảnh báo về sự lây lan qua tiếp xúc da thịt, đặc biệt là quan hệ tình dục. Tim Lan đập thình thịch, nỗi lo lắng dâng trào. Minh, người yêu cô, sắp về sau chuyến công tác. Họ đã hẹn nhau một đêm nồng nàn, nhưng giờ đây, mọi thứ dường như tan vỡ.
Tiếng chìa khóa xoay cửa vang lên, kéo Lan khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Minh bước vào, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt rám nắng, mùi mồ hôi nam tính lẫn với nước hoa quen thuộc xộc vào mũi cô. Anh ôm chầm lấy Lan từ phía sau, đôi môi ấm áp hôn nhẹ lên gáy. "Em yêu, anh nhớ em quá!" Giọng anh trầm ấm, tay vuốt ve eo cô. Lan giật mình, đẩy nhẹ anh ra, da thịt chạm nhau khiến cơn ngứa lại trỗi dậy dữ dội hơn.
"Anh... em bị bệnh rồi. Ghẻ nước. Không được đụng vào em đâu."
Minh nhíu mày, quay cô lại đối diện. Đôi mắt anh lo lắng quét qua những vết đỏ trên da Lan. Cô kể hết, từ triệu chứng đến lời bác sĩ, và cả nỗi sợ hãi khi đọc vềbệnh ghẻ nước quan hệ tình dục có sao k. "Nó lây lắm anh ơi, qua da, qua quan hệ. Em không muốn anh bị nhiễm." Giọng Lan nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má. Minh im lặng một lúc, rồi kéo cô ngồi xuống sofa. Anh vuốt tóc cô dịu dàng, hơi thở đều đặn mang theo mùi bạc hà từ kẹo cao su.
"Em ngốc quá. Anh yêu em, bệnh tật gì cũng vậy. Bác sĩ kê thuốc gì? Mình cùng chữa nhé." Minh ôm cô, nhưng cẩn thận tránh chạm vào vùng da bệnh. Họ nói chuyện suốt buổi tối, Minh kể về chuyến đi, cố xua tan không khí nặng nề. Lan cảm nhận sự ấm áp từ anh, nỗi sợ dần nhường chỗ cho hy vọng. Trước khi ngủ, Minh bôi thuốc mỡ cho cô, ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua da, mang theo cảm giác tê tê dễ chịu xen lẫn ngứa ngáy. "Mai anh đưa em đi khám lại, dùng thuốc đúng cách là khỏi nhanh thôi," anh thì thầm, hôn lên trán cô.
Sáng hôm sau, họ đến bệnh viện. Bác sĩ xác nhận ghẻ nước ở giai đoạn nhẹ, kê đơn thuốc uống và bôi, nhấn mạnh vệ sinh và tránh tiếp xúc gần gũi ít nhất một tuần. Nhưng Minh thì thầm với Lan trên đường về: "Anh chịu hết nổi rồi em. Mình cẩn thận, dùng bao, bôi thuốc kỹ, có sao đâu." Lan đỏ mặt, cơ thể bỗng dưng nóng ran không phải vì bệnh. Ý nghĩ về đêm nay khiến vùng kín cô ẩm ướt, cơn ngứa giờ lẫn với khoái cảm mơ hồ.
Buổi chiều trôi qua trong sự chờ đợi hồi hộp. Lan tắm sạch sẽ, bôi lớp thuốc mỡ dày lên khắp người, mùi thuốc lá cây nồng nặc hòa quyện với xà phòng hoa hồng. Cô mặc chiếc váy ngủ mỏng tang, ren đen ôm sát cơ thể, che đi những vết đỏ đang mờ dần. Minh về nhà sớm, mang theo bó hoa hồng đỏ thẫm, mùi hương ngọt ngào lan tỏa. Anh kéo cô vào phòng ngủ, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên ga giường trắng muốt. "Em đẹp quá," anh thì thầm, mắt lấp lánh dục vọng.
Họ bắt đầu chậm rãi, Minh hôn cô qua lớp vải mỏng, môi anh mút nhẹ núm vú qua ren, khiến Lan rên rỉ khe khẽ. Tiếng thở dốc của anh vang vọng trong tai cô, tay anh vuốt ve đùi non nớt, tránh những vùng da nhạy cảm. Lan cảm nhận độ cứng của anh ép sát bụng mình, mùi mồ hôi nam tính quyện với nước hoa khiến đầu óc cô quay cuồng."Anh... cẩn thận nhé, bệnh ghẻ nước quan hệ tình dục có sao k, nhưng em muốn anh lắm."Minh cười khẽ, cởi áo, để lộ cơ ngực săn chắc lấm tấm mồ hôi.
"Anh... cẩn thận nhé, bệnh ghẻ nước quan hệ tình dục có sao k, nhưng em muốn anh lắm."
Anh đeo bao cao su kỹ lưỡng, bôi thêm gel bôi trơn lên cả hai. Lan nằm ngửa, hai chân dang rộng, cảm giác mát lạnh từ gel lan tỏa, xua tan cơn ngứa. Minh cúi xuống, lưỡi anh liếm nhẹ mép ngoài vùng kín cô, vị mặn ngọt của dịch tiết hòa quyện. Lan cong người, tay bấu chặt ga giường, tiếng rên thoát ra từ cổ họng: "A... anh ơi!" Mùi arousal nồng nàn bốc lên, hòa với mùi thuốc mỡ còn sót lại. Minh trườn lên, côn thịt cứng ngắc chạm vào cửa mình cô, từ từ đẩy vào. Lan cảm nhận từng thớ thịt co giãn, bao cao su mỏng manh mang lại cảm giác chân thực, ma sát nóng bỏng khiến cô run rẩy.
Họ di chuyển nhịp nhàng, Minh thúc sâu chậm rãi, mỗi lần va chạm phát ra tiếng da thịt bạch bạch ẩm ướt. Tay anh xoa nhẹ eo cô, tránh vùng da bệnh, nhưng sự đụng chạm ấy càng khơi dậy ham muốn. Lan quấn chân quanh hông anh, móng tay cào nhẹ lưng anh, để lại vệt đỏ mờ. Nội tâm cô hỗn loạn:Sao mà tuyệt thế này, dù có bệnh vẫn đê mê đến vậy. Bệnh ghẻ nước quan hệ tình dục có sao k, hóa ra không sao nếu mình yêu nhau thật lòng.Tiếng thở hổn hển của Minh vang bên tai, mồ hôi nhỏ giọt từ ngực anh xuống ngực cô, vị mặn chạm lưỡi khi cô liếm nhẹ.
Căng thẳng dâng cao dần, Minh tăng nhịp độ, hông anh dập mạnh hơn, tiếng rên của cả hai hòa quyện thành bản giao hưởng dâm đãng. Lan cảm nhận cơn cực khoái ập đến, tử cung co thắt, dịch yêu tuôn trào ướt đẫm bao cao su. "Em... em ra rồi anh!" Cô hét lên, cơ thể giật nảy, mắt mờ đi vì khoái lạc. Minh gầm gừ, thúc vài cái cuối cùng rồi bùng nổ, tinh dịch nóng hổi phun vào bao, anh úp mặt vào cổ cô, thở dốc.
Họ nằm bên nhau, mồ hôi nhễ nhại, mùi tình dục nồng nàn bao trùm căn phòng. Minh rút ra nhẹ nhàng, tháo bao vứt đi, rồi ôm cô vào lòng. Da thịt họ chạm nhau qua lớp mồ hôi, nhưng giờ không còn ngứa ngáy, chỉ còn dư vị ngọt ngào. "Em thấy chưa, không sao hết. Mình sẽ chữa khỏi hẳn," anh thì thầm, hôn lên môi cô. Lan mỉm cười, tay vuốt ve ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh dần đều lại cùng nhịp tim mình.
Sáng hôm sau, những vết ghẻ mờ hẳn, thuốc phát huy tác dụng. Họ tiếp tục bôi thuốc, quan hệ cẩn thận những ngày sau, mỗi lần đều mãnh liệt hơn. Lan nhận ra, tình yêu không ngại bệnh tật, chỉ cần tin tưởng và cẩn trọng. Đêm ấy trở thành kỷ niệm đẹp nhất, nơi dục vọng vượt qua nỗi sợ hãi, để lại dư âm rung động mãi trong tim.